Học để theo đuổi học vấn chứ không để lấy học vị

Học để theo đuổi học vấn chứ không để đạt học vị; theo đuổi tri thức chân chính chứ không phải vì theo đuổi công danh hư hão. Như vậy mới có thể gọi là chân chính.

Học để theo đuổi học vấn chứ không để lấy học vị

Mùa hè năm 1936, nhờ sự tiến cử của Trường đại học Thanh Hoa, Hoa La Canh được Uỷ ban quỹ văn hoá giáo dục gửi đi học ở Trường đại học Cambridge (Anh). Trường Cambridge tĩnh mịch và đẹp đẽ, là trường đại học nổi tiếng thế giới, trong một toà nhà to có một chiếc ghế tựa cao, đó là nơi mà năm xưa người phát minh ra định luật vạn vật hấp dẫn đã từng ngồi.

Khi Hoa La Canh đến Cambridge, vừa may gặp Thomas Hardy chuẩn bị đến Mỹ dạy học, trước khi đi có nói: Hoa La Canh có thể có được học vị Tiến sĩ trong vòng hai năm, còn người bình thường thì ít nhất cũng phải mất 3 năm. Có thể thấy Thomas Hardy đã đánh giá cao Hoa La Canh. Với những người theo học ở Cambridge, “tiến sĩ” là một hàm tước ao ước bao năm. Dựa vào cái mác của trường đại học nổi tiếng này, sau khi về nước sẽ có chỗ dựa cả đời. Song để bảo vệ được luận văn tiến sĩ phải nộp một khoản học phí rất lớn, hơn nữa chỉ được lựa chọn khoá trình học có hạn, nhưng Hoa La Canh lại khao khát học bảy, tám khoá trình cùng một lúc. Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Hoa La Canh quyết định vào học ở Cambridge với tư cách người dự thính. Khi người khác hỏi tại sao anh làm vậy, anh trả lời: “Tôi đến Cambridge là để theo đuổi học vấn chứ không phải để đạt được học vị”. Cambridge lúc đó có tên là “Trung tâm toán học thế giới”, ở đây tập hợp đông đảo các chuyên gia toán học các nước. Hoa La Canh tham gia vào một nhóm nghiên cứu gồm các chuyên gia lý luận toán học nổi tiếng, chủ yếu nghiên cứu các vấn đề trong thuyết cộng thêm.

Vấn đề này nhà toán học nổi tiếng Thomas Hardy đã từng nghiên cứu và cho rằng mình không có cách nào để tiếp tục. Ông còn đưa quan điểm này vào một tác phẩm nổi tiếng sắp được xuất bản.

Sau khi từ Mỹ trở về Cambridge, được biết kết quả nghiên cứu của Hoa La Canh, ông vui vẻ nói: “Quá tốt rồi! Phát hiện của cậu rất quan trọng. Lần này tác phẩm của tôi phải sửa lại thôi”. Năm cuối cùng ở Cambridge, vấn đề “Tam giác luận Gaues” chưa hoàn chỉnh và “Ước tính” – vấn đề mà ông vua toán học châu Âu thế kỉ XIX đã nêu ra, đã được cậu thanh niên trẻ Hoa La Canh giải quyết triệt để. Bản luận văn này gây tiếng vang một thời, thành công xuất sắc của Hoa La Canh đã được các bậc thầy toán học các nước ca ngợi.

Trích Những Kinh Nghiệm Xử Thế Bạn Cần Phải Học.

Tin tài trợ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *